CẦU VỪA ĐỦ XÀI
Lm Trần Cao Tường
Truyện
kể về một linh mục qua đời đến cổng thiên đàng, gặp thánh Phêrô
giữ cửa. Thánh Phêrô hỏi:
- Con muốn vào thiên đàng phải không? Con phải kể cho cha biết khi ở
trần gian con đã làm được những gì.
Linh mục
trả lời:
- Thưa thánh Phêrô, con đã mở được một nhà mồ côi chăm sóc trẻ con bị bỏ
rơi hoặc cha mẹ chết sớm.
- Tốt. Con được một điểm. Còn gì nữa?
- Thưa thánh Phêrô, con đã xây được một nhà thờ làm nơi giáo hữu đến
dâng của lễ và cầu nguyện sốt sắng.
- Tốt. Được thêm một điểm nữa. Con còn gì nữa không?
- Thưa thánh Phêrô, con đã viết sách viết báo hướng dẫn cho người ta
biết Chúa và sống ngay lành.
- Tốt, được thêm một điểm nữa. Con còn gì nữa không?
Linh mục
gãi đầu:
- Thưa thánh Phêrô, vậy bao nhiêu điểm mới được vào thiên đàng cơ ạ?
-100 điểm.
Linh mục
bối rối:
- Con chỉ có bấy nhiêu việc. Còn thì mọi sự đều do ơn Chúa cả.
Thánh
Phêrô nói ngay:
- Vậy thì con đủ 100 điểm để vào thiên đàng rồi.
CÔNG THỨC NẤU MÓN HẠNH PHÚC
CỦA VĂN HÓA VIỆT
Câu
truyện trên nói lên một phần cái cảm nghiệm từ thâm tâm mỗi người: trên
mình còn có một lực lớn hơn, sức riêng của mình chỉ là phần nhỏ nhoi,
mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên: con người thì cứ phải lo toan tính
toán, nhưng thành đạt hay không còn do ơn Trời. Đây cũng là niềm tin
chung của người dân Việt qua bao thời. Người bình dân thấy rõ được việc
làm ăn vất vả lam lũ cấy cầy, nhưng Ông Trời không phù hộ thì cũng vô
ích. Chính vì thế mà vừa làm lụng canh tác người mình vừa cầu xin qua
lời ca dao mộc mạc:
Ơn Trời
mưa nắng phải thì,
Nơi thì
bừa cạn nơi thì cầy sâu.
Niềm tin
này cũng được diễn tả qua nét vuông tròn của văn hóa Việt. Đầu năm mọi
người chúc nhau mọi sự được vuông tròn, làm ăn phát đạt. Khi có người
sắp đi sinh thì chúc cho được mẹ tròn con vuông, mọi sự may lành.
Không
hiểu từ thời nào mà nét tròn của bánh dầy bị mai một biến đi trong nhiều
gia đình qua phong tục ngày tết. Hình ảnh tết chỉ còn được ghi lại: thịt
mỡ, dưa hành, câu đối đỏ; nêu cao, pháo nổ, bánh chưng xanh. Ít thấy
bánh dầy tròn!
Đang khi công thức nấu món hạnh phúc của tổ tiên lại rất
rõ: nét vuông phải trộn kỹ với nét tròn thì mới vuông tròn sung mãn
được. Nét vuông chỉ đất, vật chất; nét tròn chỉ Trời, tinh thần. Vậy mà
chỉ còn giữ bánh chưng không thì còn chúc nhau hạnh phúc làm sao được,
nên cứ bị khốn khổ tối tăm mặt mày là phải! Không khéo mà người mình lại
đi dạy cho con cháu cái "chủ thuyết" duy vật trong phong tục ngày tết.
Rõ ràng đây nhá: sau khi chúc tuổi và lì xì cho con cháu xong, cả nhà
bày bánh chưng ra ăn, gọi là ăn tết, không thấy dấu vết bánh dầy
đâu.
Trong thực tế và trong vô thức, nhiều người đã cổ võ chủ nghĩa duy
vật từ lâu, mang cả vào trong ngày tết là ngày linh thiêng nhất, là ngày
quyết định hướng nhìn và hướng đi cho cả năm. Bỏ bánh dầy là vất Trời
tròn đi, cho ông Trời "lây-óp", để quyết cậy vào sức riêng cho là vuông
vắn của mình, thì khấm khá thế nào được! Thế mới phải lãnh đủ!
Ta về ta dựng mây lên
Trời xe
mây lại một bên hòn Lèn.
Ở miền
Nam nhiều nơi có thói quen tết bằng bốn thứ trái cây: măng cầu, dừa, đu
đủ và xoài. Ấy là muốn diễn tả niềm tin cậy vào ơn Trời tròn cho cả năm
với ý nguyện "cầu vừa đủ sài." Nhưng vào thời buổi kinh tế vĩ mô "toàn
cầu" thờ thần đô la trọng tài khinh nghĩa này, một vài người bèn nói
chơi là thay vì măng cầu thì tết bằng trái chôm chôm cho chắc ăn. Có
nghĩa là nhiều người không cần cầu nữa, mà chỉ lo đi chôm chỉa chộp giật
cho lợi tức gia tăng theo đà "tiến hóa tất yếu của lịch sử người là con
vật rình mồi."
Có lần
một người Mỹ trắng đến tham dự một buổi hội chợ Tết Việt để tìm hiểu
nét văn hóa người mình qua sinh hoạt ngày tết, đã nhận xét một câu ngắn
gọn nhưng làm giật mình: "Tôi đọc truyện hoàng tử Tiết Liệu làm bánh dầy
bánh chưng mà được nối ngôi làm vua thì cũng ham quá. Nhưng vào đây tôi
tìm mãi mà chưa thấy bánh dầy đâu."
Bánh dầy
như người Mỹ này nói không chỉ là đồng bánh dầy bị bỏ mất trong phong
tục ngày tết, mà còn là những nét tròn đề cao tâm linh và giáo dục như
hoàng tử Tiết Liệu đã được thần linh soi sáng cho biết. Những sinh hoạt
chỉ diễn nét vuông không thôi thì cũng phải coi chừng lắm.
TIN VUI CHO LỜI CHÚC LÀM ĂN PHÁT ĐẠT
Ngày đầu
năm người mình có phong tục "xông nhà". Được người tốt phúc đến chúc
tuổi thì may biết chừng nào, như kiểu bà Eligiabet đã nói với người em
họ là Maria: "Bởi đâu tôi được mẹ Thiên Chúa đến thăm tôi, vì tai tôi
vừa nghe lời em chào thì hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi." Ai cũng
chúc nhau một năm hạnh phúc, được mạnh khỏe, làm ăn phát đạt. Nhưng có
được như vậy không lại là một chuyện khác. Chả lẽ đây chỉ là chuyện may
rủi?!
Tin Vui
tuần này kể lại câu truyện mẻ cá lạ. Các môn đệ lam lũ cực nhọc suốt đêm
mà chả được gì cả, nhưng khi nghe lời Chúa Giêsu "Hãy đẩy thuyền ra chỗ
nước sâu mà thả lưới bắt cá" (Luca 5:4), thì đã "bắt được rất nhiều cá,
lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho cho các bạn
chài ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ
cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm"(Luca
5:6-7).
Muốn
làm ăn khấm khá phát đạt thì hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu. "Chỗ nước
sâu" được khoa tâm lý miền sâu ngày nay diễn tả là chính cõi tâm, đời
sống nội tâm. Đang khi các hoàng tử khác của vua Hùng lo hướng ngoại vật
chất, đi khắp nơi để kiếm tìm cách thức đạt điểm để có thể nối ngôi làm
vua sống sang giầu hạnh phúc, thì hoàng tử Tiết Liệu lại tìm vào sức
mạnh của nội tâm. Ông thấy sức mình quá giới hạn, lại thấp cổ bé miệng,
nên lo đi trồng mãng cầu, tức là tìm cầu khẩn ơn Trời. Mà quả thực, khi
tin tưởng và cầu khấn với thần linh, ông đã được ơn soi sáng biết được
công thức nấu món hạnh phúc, làm ăn phát đạt, được nối ngôi làm vua.
PHÚT CẢM NHẬN VUÔNG TRÒN
Thánh
Phêrô đã nhận ra sức riêng thật nhỏ nhoi khi chứng nghiệm thần lực Chúa
lớn lao chừng nào: "Lạy Chúa, xin tránh xa con vì con là người tội lỗi"
(Lc 5: 8).
Tiên tri
Isaia đã cảm nhận sự bất xứng của mình khi được Chúa mời gọi: "Vô phúc
cho tôi, tôi chết mất, vì lưỡi tôi nhơ bẩn."
Và thánh
Phaolô cũng nhận ra mình: "Tôi vốn là kẻ hèn mọn nhất trong các tông đồ,
và không xứng đáng được gọi là tông đồ, vì tôi đã bắt bớ hội thánh của
Chúa."
Tất
cả đều thấy rõ nét vuông của sức mình mà tin tưởng vào sức thiêng Trời
tròn: Có Chúa chăn dẫn tôi, tôi luôn được đầy đủ.
Chả lẽ mình quá tin tưởng vào nét vuông trong việc làm ăn hiện tại
để đến nỗi không còn giờ cầu nguyện, không còn dành đủ giờ cho nét tròn
của đời sống nôi tâm?
Vâng,
con muốn tìm vào cõi tâm, dành ra mỗi ngày mấy phút trước khi đi ngủ để
thực hành công thức nấu món hạnh phúc vuông tròn, như tâm tình ca dao
Việt luôn tin tưởng vào ơn Trời.
Non kia
ai đắp nên cao
Sông kia
ai bới ai đào mà sâu